Người lính Mỹ hội ngộ bạn gái Việt Nam sau 45 năm chia tay

by Lê Thủy January 19, 2016 at 3:30 pm
Comments Off on Người lính Mỹ hội ngộ bạn gái Việt Nam sau 45 năm chia tay

Ngồi một mình trong phòng khách sạn, ông Jim Reischl lộ rõ vẻ bồn chồn. Người cựu binh 68 tuổi đã vượt qua quãng đường gần 14.000 km, với một cái đầu gối bị viêm khớp, để có được cuộc hội ngộ mà ông đã mong chờ từ rất lâu này.

Ông Reischl và bà Hanh lần đầu gặp lại nhau sau 45 năm chia tay. Ảnh: Washington Post
Ông Reischl và bà Hanh lần đầu gặp lại nhau sau 45 năm chia tay. Ảnh: Washington Post

“Tôi khá hồi hộp”, ông nói. “Tôi đã không gặp cô ấy 45 năm rồi!”.

Có tiếng gõ cửa.

Đằng sau cánh cửa là cô tiếp viên quán bar mà ông Reischl đã bỏ lại phía sau khi ông rời khỏi Sài Gòn vào tháng 7/1970, khi cô nói rằng mình đang mang thai đứa con của ông. Ông đã không tin cô, nhưng ông chưa bao giờ ngừng nghĩ về cô. Và ngay lúc này, cô lại bước vào cuộc đời ông lần nữa.

>> Xem truc tiep xo so mien nam ngay

Reischl, 68 tuổi, đến Việt Nam khi còn là một trung sĩ Không quân 21 tuổi và đóng tại căn cứ Tân Sơn Nhất ngoại ô Sài Gòn, nay là thành phố Hồ Chí Minh.

Sau khi phục vụ tại Việt Nam khoảng một năm, ông trở lại bang Minnesota, trở thành một chuyên gia vẽ bản đồ của chính phủ, kết hôn hai lần, có một đứa con trai và chịu đựng những di chứng liên quan đến chất độc da cam. Tuy nhiên, ông chưa bao giờ quên “người phụ nữ đầu tiên” của mình.

Vào khoảng năm 2005, sau khi ly hôn lần hai, ông Reischl bắt đầu cuộc tìm kiếm lại người mà ông chỉ nhớ gọi là “Linh Hoa”. Cái tên này không phải tên thật của cô.

Ông bắt đầu lục lọi trên Internet và cuối cùng liên hệ với Father Founded, một nhóm giúp kết nối các cựu binh Mỹ với con lai của họ thông qua thử nghiệm ADN và các phương tiện khác.

Ước tính 100.000 trẻ em là con của các quân nhân Mỹ và phụ nữ Việt Nam đã chào đời trong suốt cuộc chiến tranh. Hầu hết họ sau đó đã di cư sang Mỹ, nhiều người được các gia đình Mỹ nhận nuôi.

Kể từ năm 2012, với sự giúp đỡ  của các tình nguyện viên ở Father Founded, ông Reischl đã sang Việt Nam 5 lần, nói chuyện với các phóng viên và đăng tin tìm người trên các báo.

“Tôi đang tìm em. Đã nhiều năm trôi qua. Tôi không tìm kiếm một mối quan hệ. Tôi muốn em biết rằng tôi chỉ muốn nói chuyện với người phụ nữ tuyệt vời mà tôi quen những năm 1969 – 1970”, đoạn tin nhắn gần nhất đăng trên báo viết.

nguoi-linh-my-hoi-ngo-voi-ban-gai-viet-nam-sau-45-nam-chia-tay-1
Những tấm ảnh từ thời bà Hanh và ông Reischl còn yêu nhau. Ảnh: Washington Post

>> Xem kqxsmn ngay

Mùa xuân năm ngoái, trong một chuyến đi của tờ Washington Post thuộc dự án về các con lai Mỹ – Việt ở Việt Nam, ông Reischl đã quay lại căn chung cư nơi cặp đôi từng thuê với giá 5 USD một tháng và cùng nhau trải qua những ngày tháng ân ái, cùng xem truyền hình qua chiếc tivi đen trắng và nghe những bản nhạc của Beatles và Blind Faith.

Ông vẫn nhớ rõ cái ngày bạn gái mình thông báo rằng cô đã có thai.

“Cô ấy muốn tôi ở lại với mình và sống ở Việt Nam. Lúc đó tôi nói ‘anh sẽ không ở đây, không sống ở đây’. Đó hoàn toàn là một nơi hoàn toàn xa lạ với tôi”, Reischl nói. “Tôi còn trẻ và ngốc nghếch, tôi đoán thế”.

Reischl đã cho những người hàng xóm gần căn hộ xem bức ảnh về người phụ nữ trẻ mà ông chụp lại từ một taxi vào ngày cuối cùng ông gặp cô. Cô đứng trên ban công nhìn ông ra đi. Không ai nhớ cô gái này, nhưng Reischl thề rằng “tôi chưa bao giờ ngừng tìm kiếm”.

Tháng 9 năm ngoái, một người phụ nữ 64 tuổi đang ngồi chăm chồng liệt giường ở thị trấn Mỹ Luông, tỉnh An Giang, mở một trang tin tức và tình cờ đọc một bài viết về những đứa trẻ bị bỏ rơi trong chiến tranh. Khi kéo xuống dưới trang báo, bà sững sờ nhìn thấy hình ảnh của mình thời trẻ tay trong tay với một binh lính Mỹ. Đó là ông Reischl.

“Khoảnh khắc tôi nhìn thấy bức ảnh, tôi hiểu chuyện ngay”, bà Nguyen Thi Hanh kể lại. “Những ký ức với mối tình đầu bỗng ùa về”. Cùng với đó là những suy nghĩ về đứa con gái của họ.

Sau khi Reischl rời đi, bà Hạnh cũng bỏ Sài Gòn về sống ở ngoại ô trong nỗi đau đớn. Ngày 18/12/1970, bà hạ sinh một bé gái với cặp mặt to tròn và làn da trắng mà bà đặt tên là Nguyen Thanh Nguyen Thuy.

“Tên của con bé nghĩa là ‘giọt nước mắt đầu tiên’ “, bà Hanh kể. “Vì lúc đó tôi cô đơn và không có người thân nào bên cạnh cả”.

Bà Hanh, khi đó mới 19 tuổi, đã nhờ một người bạn đưa con gái đến trại trẻ mồ côi và nghĩ rằng mình vẫn có thể đến thăm cô bé. Tuy nhiên, người bạn biến mất và khi bà Hanh đến trại trẻ, các xơ cho biết họ không có hồ sơ của trường hợp này.

Sau khi miền Nam được giải phóng vào tháng 4/1975, bà Hanh trải qua hai năm trong một trại cải tạo. Tại đây, bà gặp chồng mình, người hiện đã 74 tuổi và bị liệt người sau một cơn đột quỵ. Hai người đã có hai con lớn.

>> Xem soi cau mien bac ngay

Bà Hanh chăm sóc người chồng của mình, trong khi ông Reischl ngồi gần đó. Ảnh: WP
Bà Hanh chăm sóc người chồng của mình, trong khi ông Reischl ngồi gần đó. Ảnh: Washington Post

Trong những năm qua, bà cho hay chưa bao giờ ngừng tìm kiếm con gái và cũng chưa bao giờ tha thứ cho Reischl vì đã bỏ rơi mình.

“Tôi vẫn hận ông ấy lắm”, bà Hanh nói.

Sau khi đọc được thông tin trên báo, bà đã gửi email cho phóng viên và người này đã giúp bà liên lạc với ông Reischl. Những tin nhắn, những cuộc điện thoại, trò chuyện trực tuyến diễn ra sau đó. Cuối cùng, cuộc hội ngộ không tưởng của họ đã diễn ra vào cuối tuần trước tại Mỹ Luông.

“Rất vui gặp lại em…”, ông Reischl nói khi mở cánh cửa và nhìn thấy người phụ nữ nhỏ nhắn, mái tóc bà vẫn vuốt sang một bên như trong ký ức của ông. Ông đưa tay ra ôm. Bà Hanh bật khóc.

Bà lại trở nên xúc động khi hai người ngồi xuống tham gia cuộc phỏng vấn.Cựu lính Không quân với mái tóc bạc trắng đặt tay lên ghế của người bạn gái cũ như để an ủi bà. Rất gần mà sao vẫn quá xa.

Hai người quyết định sẽ đi tìm đứa con gái mà họ để thất lạc. Reischl đã lấy mẫu DNA của bà Hanh và cung cấp cho ngân hàng dữ liệu trên trang web tìm người thân của các con lai. Họ nói rằng nếu không làm điều đó, cuộc hội ngộ này sẽ chẳng thể trọn vẹn.

>> Xem kqxsmb ngay

more news from the blog