Tối tân hôn, chồng trân trân rồi biến sắc khi nhìn gói bưu phẩm lạ

by Lê Thủy December 22, 2015 at 11:36 am
Comments Off on Tối tân hôn, chồng trân trân rồi biến sắc khi nhìn gói bưu phẩm lạ

Chồng tôi trân trân nhìn vào những dòng chữ của bạn trai cũ của vợ và bất ngờ bỏ ra ngoài dắt xe không nói một lời khiến tôi vội vã chạy vào chào bố mẹ và đuổi theo cho kịp.

Tôi quả là một phụ nữ kém may mắn trong truyen tinh yeu. Mối tình đầu đã để lại cho tôi những vết thương lòng đớn đau mà phải rất nhiều năm mới nguôi ngoai. Giờ lấy chồng, tưởng được yên bình, ai ngờ sóng gió ập đến ngay đêm đầu tiên làm vợ.

Năm 20 tuổi, tôi bắt đầu hò hẹn với anh, một kỹ sư công nghệ thông tin tài ba nhưng cực kỳ khó tính, độc đoán và gia trưởng. Mối tình kéo dài 4 năm dù nhiều kỷ niệm nhưng cuối cùng cũng phải kết thúc do tôi không thể chịu đựng nổi những lời thóa mạ, xúc phạm, những lần thượng cẳng chân, hạ cẳng tay của anh. Dẫu vậy khi chia tay, chúng tôi cũng không có căm hận gì nhau và đều chúc nhau hạnh phúc.

Tối tân hôn, chồng trân trân rồi biến sắc khi nhìn gói bưu phẩm lạ - Ảnh 1

Sao là đàn ông mà anh lại hẹp hòi, ích kỷ và độc đoán như vậy chứ? Tôi đâu có lỗi gì mà phải chịu cảnh sống cực hơn chết kể từ đêm tân hôn đó? Ảnh minh họa.

Phải đến 2 năm sau đó, khi đã 26 tuổi, tôi mới gặp anh, người chồng bây giờ của tôi. Khác hẳn với người yêu đầu, chồng tôi là một người cực kỳ tinh tế, khéo léo và rất tình cảm. Ở bên anh tôi luôn cảm thấy vui vẻ, hanh phuc gia dinh bình yên và tôi luôn tin đây mới là người mang lại cho tôi một mái ấm hạnh phúc.

Thế nên sau một năm hò hẹn, khi nghe anh cầu hôn, tôi hạnh phúc vô biên và sẵn sàng chuẩn bị cho đám cưới.

Và rồi đám cưới đã diễn ra đẹp như mơ và thậm chí còn vui hơn mong đợi. Bạn bè đến tham dự rất đông, họ hàng hai bên quy tụ đông đủ. Ai cũng mừng cho đám cưới của chúng tôi và ai cũng bảo chúng tôi giống nhau đến từng cử chỉ.

Đám cưới ấy có lẽ sẽ trọn vẹn vui nếu như đêm ấy chúng tôi không trở về bên nhà bố mẹ tôi chơi. Vì nhà chồng cách nhà bố mẹ đẻ tôi có chừng 2 km nên tối đó, sau khi tàn tiệc ở khách sạn sớm vợ chồng tôi rủ nhau chạy qua nhà bố mẹ để chơi và nhân thể tôi cất dọn một số đồ đạc quan trọng mà sáng đó vì vội nên tôi còn bầy bừa ở phòng.

Tối đó, khi vợ chồng tôi đang ngồi nấn ná tam su gia dinh ở phòng khách chơi và chuẩn bị chào về thì bất ngờ thấy tiếng chuông cửa. Chồng tôi chạy ra mở cửa thì nhận được một gói bưu phẩm được chuyển phát nhanh. Khi nhìn địa chỉ người nhận là tên tôi, chồng tôi đã hồ hởi giục tôi mở.

Tôi cũng nghĩ bạn bè nào đó tặng quà cưới nên hào hứng mở ra. Tuy nhiên, khi bóc lớp vỏ ngoài ra, thấy rất nhiều tờ thông báo cũng như hóa đơn của bưu điện cho số hợp đồng thuê bao di động mang tên tôi nhưng người sử dụng là tên bạn trai cũ, tôi đã vội nói với chồng rằng sở dĩ trước đây người bạn trai cũ phải nhờ tôi đứng tên để đăng ký số thuê bao di động là bởi anh chưa có hộ khẩu Hà Nội.

Nghe tôi nói anh chỉ lặng lẽ cười mỉm nhưng khi nhìn thấy một phong bì thư có dòng chữ nghệch ngoạng của bạn trai cũ của tôi thì mặt anh biến sắc. Dù nội dung bức thư đó người bạn trai cũ chỉ nhờ tôi làm thủ tục cắt hợp đồng thuê bao này kèm theo một câu trêu đùa mà tôi cho là khiến chồng tôi nổi giận: “Cắt giúp anh nhé, may ra mới quên được những năm tháng xưa”.

Chồng tôi trân trân nhìn vào những dòng chữ của bạn trai cũ của vợ và bất ngờ bỏ ra ngoài dắt xe không nói một lời khiến tôi vội vã chạy vào chào bố mẹ và đuổi theo cho kịp. Cả chặng đường đi, anh phóng xe nhanh như tên bắn khiến tôi phải ôm chặt lấy anh mới không bị bật ra khỏi xe.

Về đến phòng riêng, anh vội vã khui chai rượu tân hôn ra uống một mình. Khi tôi đến gần nhìn vào mắt anh muốn giãy bày đôi điều thì anh đẩy tôi ra xa và bảo: “Yêu nhau nhỉ, em với người ta đứng tên chung nhiều thứ, saokhông cùng đứng tên trong thiếp cưới luôn đi”.

Thú thực việc tôi đăng ký thuê bao cho bạn trai cũ đã từ lâu trôi vào dĩ vãng, tôi không còn mảy may nhớ đến chuyện này nữa. Từ lâu tôi cũng chẳng còn liên hệ chút gì với người cũ. Thậm chí, giờ tôi còn không biết anh ta ở đâu nữa. Và tôi tin bạn trai cũ cũng không hề biết ngày tôi cưới và việc gửi bưu phẩm này chỉ là sự vô tình trùng hợp.

Dẫu vậy, tôi giải thích như thế nào cũng không làm nguôi cơn giận dữ của anh. Đêm tân hôn, anh bỏ ra ngoài đi đâu đó đến cả tiếng mới về. Và khi trở về, anh lao vào tôi như một con thú dữ, anh vừa hùng hục làm “chuyện ấy” vừa đay nghiến tôi: “Thôi phải tranh thủ nhỉ, biết đâu vài ngày nữa, vợ lại của thằng khác”.

Và kể từ hôm đó đến nay, đã gần 3 tháng trời, tôi chẳng khác gì như đang sống trong địa ngục. Đêm nào cũng khốn khổ đau đớn vì những màn “yêu” tàn bạo như để tra tấn tôi. Còn ngày anh quản lý tôi chặt chẽ. Điện thoại thì bị anh gắn định vị, facebook, email phải để anh dùng chung. Đặc biệt, tôi không được phép đi đâu ngoài việc từ nhà đến cơ quan.

Muốn đi đâu mua sắm gì tôi cũng phải hỏi ý kiến anh và chỉ khi nào anh đồng ý thì tôi mới được phép đi. Hôm qua, tôi còn nhận một cái tát như trời giáng từ chồng chỉ vì không nghe cuộc gọi điện thoại của anh khi đang đi trên đường.

Sao là đàn ông mà anh lại hẹp hòi, ích kỷ và độc đoán như vậy chứ? Tôi đâu có lỗi gì mà phải chịu cảnh sống cực hơn chết này? Tôi có nên ly hôn ngay bây giờ, hay nên ly thân một thời gian để anh có thời gian suy nghĩ lại mọi chuyện?

more news from the blog