Vỏ quýt dày lại có móng tay nhọn

by Lê Thủy October 6, 2015 at 7:20 am
Comments Off on Vỏ quýt dày lại có móng tay nhọn

Đã có lúc tôi như phát điên lên bởi những căng thẳng của cuộc sống chung trong nhà chồng 3 thế hệ. Nhưng dần tôi cũng đã tìm ra giải pháp cho mình. ( Theo bao phu nu)

Sống chung – mệt mỏi lắm!

Ngày quyết định về làm dâu và sống chung với một đại gia đình ba thế hệ, tôi chỉ nghĩ giản đơn, mình không làm điều gì xấu thì mọi việc sẽ tốt. Song càng sống, tôi càng nhận ra, cuộc sống phức tạp và bức bách hơn những gì tôi tưởng.

Vợ chồng tôi cùng ưa thích sự giản đơn và lấy sự tiện dụng lên hàng đầu. Hôm nào rảnh rang, đi làm về sớm thì nấu cơm, không thì tôi lại mua đồ ăn sẵn, tối về chỉ nhoáng một cái đã xong bữa, lại chẳng phải dọn dẹp gì nhiều. Thời gian còn lại dành để vợ chồng nghỉ ngơi, thư giãn.

'Tung chiêu' khiến mẹ chồng ghê gớm phải nể tôi 'một phép' - Ảnh 1

Tôi đã khiến mẹ chồng ghê gớm phải nể phục.

Nhưng điều này không được bố mẹ chồng ủng hộ. Bố mẹ chồng luôn yêu cầu tôi phải dậy sớm, đi chợ “mua đồ sáng cho tươi” như các cô con dâu đảm đang khác.

Tối thức khuya để làm việc hoặc trò chuyện với chồng, sáng lại phải dậy sớm đi chợ. Điều này khiến tôi mệt mỏi vô cùng nên nhiều hôm mới sáng đến cơ quan tôi đã phờ phạc.

Dù tôi đã cố gắng đến hết mức để làm bố mẹ chồng và bà nội chồng hài lòng. Nhưng xem ra họ vẫn chưa mấy hài lòng về tôi.

Tôi luôn dọp dẹp chăm sóc nhà cửa sạch sẽ, cắm hoa, giặt rũ quần áo cho cả nhà (mẹ chồng không cho giặt máy vì kêu hỏng vải lại không sạch), chăm lo quần áo cho bố mẹ theo mùa, đánh rửa ấm chén thường xuyên để cụ uống trà… Song gần như ngày nào tôi cũng bị ai đó trách cứ. Khi thì mẹ chồng than phiền: con dâu thấy bố mẹ về mà không ra mở cửa, hoặc ra chào ngay (dù có khi ông bà về mình còn đang tắm).

Khi thì bà nội góp ý đặt chậu mạnh khi có bà ở đó. Khi thì các cụ giả bộ bàn luận chuyện đời nhưng thực ra là ngầm đánh tiếng con dâu: “Dâu giờ toàn là dâu Tây. Ai lại ngủ đến tận 6h30 mới thèm dậy chứ”…

Tôi làm trong ngành dịch vụ, phải giao tiếp nhiều nên mặc đẹp và hợp thời là điều không thể thiếu. Ấy vậy nhưng tôi lại luôn phải làm hài lòng và ăn mặc theo quan điểm của bà nội, người đã ở tuổi thất thập cổ lai hy.

Sáng nào bà cũng dậy sớm, ngồi dưới phòng khách và không ngại ngùng phán. Thậm chí bắt cháu dâu phải thay đồ khác dù đó có khi chỉ là kiểu quần legging bó sát, áo cổ hơi trễ chút…

Còn với váy ngắn, dài gì đều bị bà cấm cản cả. Vậy nên mỗi ngày đi làm tôi thường xuyên phải bỏ váy áo vào túi để mang đến cơ quan dấm dúi thay ra.

Có lần tôi rụt rè lôi kéo đồng minh từ phía bố mẹ chồng thì nhận được ngay mệnh lệnh của bố chồng: “Sống cùng mái nhà thì con cái phải nghe lời ông bà, bố mẹ.” Uất ức lắm nhưng tôi chẳng biết làm sao.

Nhưng căng thẳng nhất là ngày tôi sinh bé. Tôi muốn thuê ô sin cho đỡ mỏi mệt nhưng mẹ chồng tôi nhất định phản đối. Bà đưa ra ti tỉ lý do: nào là có người lạ ở nhà thì hay ho gì, nào là ngày xưa bà đẻ 5 đứa con trong lúc ông đi bộ đội cũng chỉ có một mình, ráng sức là được hết; nào là phụ nữ sau đẻ ít vận động thì sau này yếu. Rồi bà còn mỉa mai: “Có tí tiền là bày đặt giúp việc”…

Không có ô sin, hiển nhiên tôi phải trông nhờ vào sự giúp đỡ của bà. Nhưng ôi thôi, chính từ đây rắc rối mới gọi là khủng khiếp. Cách chăm cháu của bà khác hẳn với tôi.

Khi con trai nhỏ của tôi ốm, tôi mời bác sỹ đến nhà khám xét trong khi bà lại chỉ muốn dùng kinh nghiệm dân gian, chữa mẹo nên tìm cách cản trở, nói gần nói xa rằng tôi thừa tiền và đừng tưởng uống thuốc Tây là tốt, có khi hại nhiều hơn lợi…

Khi bé ăn không hết suất, bà bắt tôi ăn bằng được cháo thừa của bé vì lý do: “Để bé hay ăn chóng lớn”. Rồi thì sữa công thức pha không đúng theo hướng dẫn, bỉm không được dùng….

Xót con, tôi nhất quyết bảo vệ ý kiến của mình. Bà vì thế mà không hài lòng, lúc đầu còn chỉ tỏ ý giận dỗi nhưng sau đó nói thẳng: “Con của chị là cháu đích tôn của tôi vì thế nên tôi có quyền can thiệp vào cách chăm cháu.

Nuôi con theo cách chị có ngày cháu tôi chết oan à?”. Con mình đẻ thật mà nhiều lúc tôi không có quyền quyết định. Bức xúc, nhưng tôi không dám than phiền quá nhiều với chồng hay kêu gọi anh bảo vệ mình.

Bởi lẽ, rút kinh nghiệm hồi mới về chung sống, thở than với chồng, anh bật lại các cụ và thế là phe già gồm ba người ở nhà hợp sức để đồng thanh: Nó coi vợ là nhất. Và hậu quả là cô con dâu lại càng bị “củ hành”.

Cứ chỉ những chuyện lặt vặt, nhỏ nhặt trong sinh hoạt hàng ngày ấy thôi nhưng khiến cho cuộc sống vợ chồng của chúng tôi cứ rối như mớ bòng bong.

Duy trì “hòa bình” với cuộc sống chung

Sau rất nhiều lần đấu tranh để được ra ở riêng nhưng bất lực (vì chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà), tôi đành cam chịu và bắt đầu học cách làm dịu những căng thẳng của cuộc sống chung với gia đình nhiều thế hệ.

vo-quyt-day-co-mong-tay-nhon

Và một lần bố mẹ thấy ý kiến mình là hay thì hẳn lần hai, lần ba sẽ được bố mẹ tín nhiệm.

Trước hết, để tránh những phiền phức, tôi tuân thủ trọn vẹn nguyên tắc hỏi ý kiến bố mẹ chồng trước khi làm. Tất tật mọi việc liên quan đến sinh hoạt chung của gia đình, từ chuyện nhỏ như muốn lắp thêm cái điều hòa nhiệt độ, thay đổi tivi ở phòng khách đến những chuyện lớn hơn như việc thay đổi thói quen cả nhà cùng tập trung ăn bữa sáng tại nhà, tôi đều hỏi ý kiến bố mẹ chồng.

Nếu thấy ý kiến nào của bố mẹ là hợp lý, tôi làm theo. Còn ngược lại, điều gì không hợp lý tôi sẽ cố gắng nhẹ nhàng đưa ra ý kiến, phân tích điều hơn thiệt và chỉ khi nào thuyết phục được bố mẹ thì tôi mới làm. Và một lần bố mẹ thấy ý kiến mình là hay thì hẳn lần hai, lần ba sẽ được bố mẹ tín nhiệm.

Bằng chứng là tôi đã thay đổi được khá nhiều thói quen của bố mẹ. Chẳng hạn, tôi không còn phải đi chợ từ sáng sớm nữa vì khi đã nhận nấu bữa cơm chiều thì bằng mọi cách sẽ lo được bữa cơm trọn vẹn. Tôi cũng thuyết phục được mẹ chồng rằng khi cháu ốm thì an toàn nhất là đưa đi khám…

Sống chung, để nhẹ lòng, thay vì cứ ấm ức vì các câu bóng gió xa xôi của bố mẹ, tôi luôn tặc lưỡi “người già lẩm cẩm”. Khi đã nghĩ vậy thì tự nhiên tôi không còn thấy ấm ức hay nặng lòng vì sự khó tính của bố mẹ nữa.

Tôi có thể hùa theo ý của bố mẹ chồng nhiều chuyện nhưng có những chuyện tôi cương quyết là người cầm trịch và nhận lãnh trách nhiệm về mình. Chẳng hạn như chuyện chăm con, tôi luôn đưa ra nguyên tắc và thống nhất với bố mẹ chồng. Tôi luôn “có lời” trước rằng ông bà đừng bênh bé khi mẹ giơ roi vọt hay quyết định cho cháu ăn gì, ăn bao nhiêu là đều do tôi quyết…

Có cương thì cũng phải có nhu. Ngoài những chuyện ảnh hưởng nghiêm trọng nếu làm theo ý bố mẹ, tôi hay chiều theo ý bố mẹ. Bà muốn kê lại bàn bếp, tôi làm theo, ông thích bỏ bớt vài chậu cảnh, tôi tuân thủ…

Và đã sống chung, để êm ấm chỉ có cách những người chung sống phải quan tâm, cởi mở và chân thành với nhau. Tôi chân thành với bố mẹ chồng nên các cụ dần dà cũng xem tôi như là thành viên thực sự trong gia đình, quan tâm, lo lắng.

Trên đà đó, tình cảm nàng dâu với bố mẹ chồng ngày một tốt hơn và cuộc sống chung bớt căng thẳng hơn.

Xem thêm: những câu chuyện tình yêu , tâm sự , gia đình ngoại tinh tại blog tam su

more news from the blog